Dòng thông tin RSS

[D.D] 21.12.2018

Năm giờ chiều, mình ngồi thẫn thờ nhìn tâm trạng chạy tọt xuống gót giày, thật muốn đưa chân đay nghiên một nhát mà cũng chẳng đủ sức để nhấc chân lên.

Chiều này, nhìn lịch ghi hai mốt tháng Mười Hai, mới giật mình nhận ra còn mấy ngày nữa là hết năm rồi. Chị Admin gửi lịch đăng ký nghỉ Tết, lại thấy thiếu thiếu vì mình không còn chọn những ngày nghỉ sớm như mọi năm.

Nhìn loanh quanh tìm người rủ đi coi phim, cũng chẳng biết rủ ai. Lại đặt vé tót đi ngồi một mình trong rạp.

Sài Gòn mấy ngày nay cứ thế nào.

Advertisements

Mình đã ngồi với ai ở Lâm nhỉ?

Vừa có người nhắc về Lâm, và câu hỏi nọ bất thình lình nhảy xổ ra trong não mình.

“Mình đã ngồi với ai ở Lâm nhỉ?”

Lâm là một quán cà phê nhỏ ở Hà Nội. Nhỏ nhưng đông. Lâm nằm trên đường Nguyễn Hữu Huân, mình vừa google ra, chứ mình đã quên rồi. Mình chỉ nhớ ai đó chở mình qua một góc cua cũng nhỏ, rồi dừng ở Lâm. Chen qua vài chiếc bàn con ở cửa, tụi mình ngồi trong căn phòng nhỏ trống huơ, chỉ có mấy bộ bàn ghế con con kê chật kín. Hà Nội có đầy những quán cà phê như thế.

Mình cũng chả nhớ lần đó mình đến Hà Nội làm gì. Nhưng hình như mình cũng chưa trở lại Lâm lần nào. Mình hay ghé Giảng, có lần thì ngồi một mình ở Đinh. Vài bữa gần đây mình còn tới Gấu, uống một bình V60 cho đỡ thèm.

Lại có bạn hỏi mình về Hà Nội.

Cũng may, ở cái mùa bận rộn này, Hà Nội cũng bớt vấn vương.

[D.D] 15.11.2018

Suốt đoạn đường chạy tối nay, trong đầu mình cứ ngâm nga mấy câu hát chữ nhớ chữ quên của Tình ca phố. Cứ “Sài Gòn chưa xa đã nhớ, đường vui đôi chân sớm trưa. Tình yêu chưa xa đã nhớ, lời yêu tan trong tiếng mưa.” Rồi cứ “đường êm quên tên vẫn nhớ, hẹn mãi như chưa bao giờ, hẹn nhau thềm nơi phố lớn để nghe tim nhau náo động.” Cứ vậy, mà đoạn đường có vẻ ngắn hơn nhiều.

Mấy ngày vừa rồi, mình chạm đến ngưỡng trên của stress. Là những lúc vượt qua cả cảm giác muốn buông bỏ tất cả, rồi cảm thấy mình thờ ơ trước mọi sự biến có thể đến và đã đến. Đỉnh điểm của stress, là dù có chuyện gì, cũng có thể đáp trả bằng sự điềm tĩnh và rành mạch.

Rồi thì cũng qua.

Rồi thì cũng xong.

May mắn quá, mình không buông bỏ điều gì, cũng không làm rối tung điều gì. Có chăng, mình đánh rơi một vài chút thoải mái và hiền lành ở đoạn đường nào đó, để dù nhắm mắt hay mở mắt cũng thấy mình đóng vai ác trong chuyện phim này. May mắn quá, không có ai giành vai ác hơn mình, nên mình còn lành lặn ngồi đây.

Kể ra mà nói, thì mình cũng chẳng biết kể gì, tự nhiên muốn viết mấy chữ đó thôi. Cứ nhìn vào danh sách những thứ cần làm, mình lại thấy mình dậm chân tại chỗ. Nhưng khi nhìn lại bản thân mình, mình thấy mình cứ nhẩn nha bước từng bước bé xíu. Tụi mình chọn cách đi chậm mà chắc. Ít nhất, là chắc tụi mình sẽ không tạo thêm bất kỳ áp lực nào cho nhau.

Mấy ngày này mình mệt. Mệt lắm. Nhưng đã bắt đầu ổn hơn rồi. Thật.

Nhìn thấy mấy thứ mình làm dạo trước bắt đầu ra hình ra dạng, cũng tự thấy an lòng.

Rồi thì cũng qua.

Rồi thì cũng xong.

https://www.nhaccuatui.com/mh/normal/UuJmMC20TW3n

[D.D] 23.09.2018

Nửa đêm sóng gió, tình cờ đọc được mấy dòng Mưa viết cho người yêu cũ mười năm trước – là mình, lại thấy lòng trôi về những ngày tháng đó. Nửa muốn rớt nước mắt, nửa lại cười thật yên.

Cảm ơn Mưa vì đã là một đoạn tình hiền giữa những ngày mười tám xinh như mộng.

[D.D] 18.09.2018

Một đêm tháng Chín, mình ngồi trên chiếc giường cao cao trong căn phòng nhìn ra hướng Nam. Phố đã ráo hẳn những ngày mưa phùn. Nên lạnh.

Mình treo lơ lửng hai tám ngày viết (2) đến tận những ngày đầu tháng Chín cũng hoàn thành được. Đó không phải là những con chữ bay bổng sáng tạo, đó chưa phải là những câu từ có thể tự hào khoe ra, đó chỉ là những giờ mò mẫm trong bể lớn ngôn từ mà mình chưa từng chạm tới.

Mình có dịp ghé B’Lao, thị xã nơi mình lang thang hơn tháng mùa hè mấy năm trước nay đã là một thành phố khang trang và có phần “cập nhật” hơn cả Phố. B’Lao mưa từng chập. Đường đêm cứ lấp lóa ánh đèn. Mình thức ở đó cả đêm vì cơn đau đầu hoành hành mải miết, như thể trận bia từ hai hôm trước đó đến tận tối này mới phát tác.

Phố mưa những trận mưa phùn cuối cùng của cơn bão số sáu. Chiều này, Phố hửng nắng vàng. Những con đường ráo dần rồi khô hẳn. Những cơn gió không còn ướt át mà kéo lạnh luồn vào cổ tay. Phố những ngày này mới giống Phố trong ký ức của mình. Như lúc trưa này đi ngang trường cũ, thấy áo dài trắng chen áo len đỏ nhè nhẹ trong mưa. Chợt thấy nhớ áo dài đến lạ.

Phố những ngày này, vừa vặn một cuộc tình hiền.

[D.D] 29.07.2018

Từ ngày bắt đầu hai tám ngày viết (2) đến nay đã là hai mươi ngày, và mình chỉ mới viết được… một tiếng đồng hồ. Quả thực, thử thách lần này khó nhằn hơn mình nghĩ.

Lúc bắt đầu chọn thực hiện thử thách viết lách một lần nữa cũng là lúc mình không còn thời gian để “kết nối với bản thân”. Mỗi tối về nhà, mình đều tự hỏi, là tại mình chưa thể sắp xếp được thời gian, hay thật sự do thời gian không đủ dành cho mình? Nghĩ tới nghĩ lui, mình vẫn nghĩ là do bản thân mình cả. Thời gian sẽ luôn đủ để người ta làm điều gì đó khi người ta muốn.

Thì đổi lại, hai mươi ngày vừa rồi cũng có nhiều chuyện xảy ra, nhưng lại ít chuyện để kể. Thật ra, tại mình làm biếng kể. Mà mình làm biếng nhiều thứ lắm.

Mình lại trì hoãn một thử thách nữa. Và bắt đầu phân vân, liệu mình có thực hiện đủ hai mươi tám thử thách hay không.

Nhưng điều đáng để nghĩ hơn, là ngoài viết, đọc và chụp, mình sẽ làm gì nữa?

Hai tám ngày viết (2)

Mình quyết định lặp lại thử thách viết lách, nhưng với một điều kiện khác.

Mỗi ngày, mình sẽ dành ra một tiếng để viết. Đó sẽ là một tiếng buổi sáng, một tiếng buổi trưa, một tiếng buổi chiều hay một tiếng buổi tối. Mình không chắc. Nhưng đó sẽ là một tiếng mình tắt điện thoại, ngắt kết nối internet, chắc vẫn sẽ bật đèn cho sáng.

Có thể mình sẽ chẳng viết được điều gì trong một tiếng ngồi trân nhìn màn hình đó. Nhưng một tiếng mỗi ngày, mình thật sự dành bản thân mình cho chuyện viết lách.

Như thầy Dương hay bảo, “viết lách là quá trình kết nối với bản thân mình”.